Gia đình Nhị Sáu

Gia đình Nhị Sáu

Thứ Hai, 3 tháng 2, 2014

ĐỖ THANH TÙNG DU XUÂN- ĐIỂM DỪNG PHÚ YÊN


Đỗ Thanh Tùng và Lê Tự Tín





Bánh tráng- rau sống -nước tương đãi bạn, và đó cũng là lương thực bạn mang theo trên đường du xuân vô Nam


Lê Tự Tín, Lê Xuân Thanh, Và Đỗ Thanh Tùng trưa mùng 4 tết Giáp Ngọ




Đỗ Thanh Tùng và Lê Xuân Thanh

Thứ Ba, 28 tháng 1, 2014

Giáp Ngọ ( thơ gửi tặng của bạn Trịnh Công Tùng )



Giáp Ngọ

Đầu năm xin chúc gần xa
Việc công suông sẻ việc nhà ấm êm
Đầu xuân tui đứng bên thềm
Cầu xin cả đám được thêm lộc vào
Cả năm toàn chuyện ngọt ngào
Tin vui luôn đến ào ào quanh năm
Năm Ngọ ngựa chẳng chịu nằm
Chồn chân mỏi gối chớ hăm he gì
Đường xa mặc sức ngựa phi
Năm nay mã đáo có ghi sổ trời
Bán buôn một vốn vạn lời
Đầu tư lợi tức ngời ngời tuôn vô
Làm nông thóc luá đầy bồ
Làm công thì được ghi vô sổ vàng
Chân thành xin chúc mọi đàng
Một năm phúc lộc đầy tràn gia cang


                                    Trịnh Công Tùng

Chủ Nhật, 19 tháng 1, 2014

TIN BUỒN



TIN BUỒN

BLL lớp Nhị 6 Khóa 11 SPQN
Xin thông báo đến anh chị em đồng môn SPQN :

Anh : NGUYỄN KIM THINH sinh năm 1952(Nhâm Thìn)

Cựu giáo sinh lớp 6 Khóa 11 SPQN đã từ biệt chúng ta để về cõi vĩnh hằng vào lúc 01 giờ ngày 19 tháng 1 năm 2014 tại Bồng Sơn – Bình Định

Hưởng thọ 63 tuổi

-Nhập quan :              20 giờ ngày 19 tháng 1 năm 2014

-Lễ viếng bắt đầu :    21 giờ ngày 19 tháng 1 năm 2014

-Động quan :             13 giờ ngày 20 tháng 1 năm 2014

-An táng lúc 14 giờ cùng ngày tại nghĩa trang thị xã Bồng Sơn

BLL lớp Nhị 6 Khóa 11 SPQN xin thay mặt thân hữu đồng môn thành kính phân ưu cùng gia quyến bạn Nguyễn Kim Thinh. Cầu mong vong linh bạn sớm được siêu thoát.

Thay mặt BLL lớp Nhị 6 Khóa 11 SPQN
Huỳnh Kim Thạch

Thứ Bảy, 18 tháng 1, 2014

SÁU MƯƠI TỰ NGẪM - Thơ Trịnh Công Tùng





Sáu mươi tuổi đã già chưa nhỉ
Già sao được mới chỉ sáu mươi
Nhìn gương vẫn thấy còn tươi
Nhìn đời vẫn thấy còn cười hom hem

Sau một giấc say mèn chưa tỉnh
Sáu mươi năm lừa phỉnh chính mình
Vẫn còn lưu lạc u minh
Loay hoay cứ ngỡ rằng mình hai mươi

Tóc còn xanh hơi hơi sương tuyết
Chân tay run cũng quyết bon chen
Mắt này đâu đã lem nhem
Vẫn còn nhìn lén mấy em lưng còng

Tuy bao năm long đong ù cạc
Đầu đi hoang vịt lạc đồng xa
Trải qua bao trận phong ba
Vẫn chưa tỉnh giấc mơ hoa năm nào

Đâu nào biết chiêm bao, thực tại
Dù phong trần nào ngại chân bon
Núi cao bao tuổi còn non
Ta sáu mươi tuổi còn son phải rồi

Thứ Ba, 24 tháng 12, 2013

XIN CÁC ÔNG BỐ HÃY QUAN TÂM ĐẾN CON MÌNH- Võ Thủ Tịnh



Các bạn nhị 6 khóa 11 SPQN thân mến !
          Bắt đầu Tịnh sẽ viết lại những mẫu chuyện nho nhỏ mà Tịnh đã gặp , đã giải quyết trong gần 40 năm dạy học để chia xẻ cùng các bạn …

                             Xin các ông Bố hãy quan tâm đến con mình một tí !

          Vào khoảng tháng 10 năm ngoái  .Cô giáo M. lớp một 3 đến văn phòng trao đổi với Tôi : - Thầy giúp Em một việc ,Em D , Em đã hết cách ,nhưng không làm sao cho Em mở miệng nói .Em cứ im lặng , thích thì viết , không thích thì thôi . Em hỏi không bao giờ D trả lời , làm sao Em dạy được ,xin thầy HT giúp em ,Thầy làm sao cho Em D mở miệng !
          Tôi đến lớp gặp Em , Một bé trai ,không đến nỗi ,ăn mặc cũng tạm sạch sẽ , tóc quăn cháy nắng , da ngâm đen , riêng ánh mắt rất đặc biệt , có vẻ bất cần đời , không vui , không buồn , không giận …cũng không đến nỗi vô hồn …Tôi gọi em đứng lên ,không đứng , hỏi em tên gì ? không trả lời …Bó tay .
          Về lại phòng làm việc ,viết thư mời cha ,mẹ em D. Ngày sau mẹ em đến gặp , sau khi tìm hiểu . Em là con lớn ,còn hai đứa em nhỏ nữa , gia đình làm nông , kinh tế đủ ăn qua ngày .Riêng Ông  bố rất cộc tính , ham làm , không rượu chè , ít nói , không bao giờ nói chuyện với con cái , con làm sai quát , đánh …nên con cái rất sợ , .Em D ở nhà tự tắm , tự mặc quần áo , tư đi học , tư ăn , tự ngủ .Mẹ em cho biết hầu như suốt ngày em ít khi ở nhà ,  không biết em đi chơi ở đâu ? Nghe xong , Tôi nghĩ , phải mời ông Bố và em D lên gặp Tôi . Trao đổi với người mẹ trẻ nầy không giải quyết được vấn đề .Lại viết thư mời Ông Bố cùng thằng con đến VP gặp để trao đổi cách giải quyết .
          Rồi một buổi sáng ,một người đàn ông to lớn ,râu quai nón dẫn em D đến gặp Tôi .
Mời Ông ngồi . Tôi bắt đầu bảo em D .Đây có phài là Bố của con không ? Em im lặng . Ba con chở con đến trường bằng xe gì ? im lặng . Sáng con ăn gì chưa  ? im lặng .Ông Bố quát : - Mồm mầy để đâu ? sao không trả lời thầy HT? D im lặng trong cơn co dúm sợ hãi …          Tôi cho em ra ngoài . Còn lại Ông Bố , Con anh còn cứu được nếu Anh kết hợp cùng với chúng Tôi ,nếu không nhà trường chúng tôi đành bất lực ! Em không phải dạng tự kỷ ,vì Anh quá nghiêm khắc , Anh phải dành thời gian chăm sóc con  như : Anh gắp đồ ăn bỏ vào chén con khi ăn chung với nhau , chiều về Anh tắm ,gội , kì cọ cho con , nhỏ to tâm sự với con , tranh thủ sáng Anh mặc đồ cho con , chải tóc cho con , chở con đến trường , và điều quan trọng là Anh làm sao cho Em D trò chuyện với Anh …Tôi nói , hình ảnh mà tôi nhớ mãi về người Ba của mình , năm Tôi đã học lớp sáu mà chiều đến Ba tôi vẫn tắm cho Tôi , khi Ba đi làm ăn xa mỗi khi về nhà . Tùy thuộc vào Anh và vợ Anh làm sao mở miệng Em D , có vậy chúng tôi mới dạy được .
          Sáng sáng ông Bố chở con đến trường , mua xôi cho con ăn , dẫn con vào lớp , nhẫn nại , từng ngày , từng ngày …Ròng rã một tháng sau ,giờ ra chơi Cô giáo M khoe Em D đã mở miệng rồi ! Em đã chịu đứng lên khi Em gọi , đã chịu trả lời khi Em hỏi , Em đã  viết bài khi Em yêu cầu …Trong Tôi một niềm vui len lén vào hồn …
          Xin các Ông Bố dù bận rộn mưu sinh cách nào cũng phải dành một ít thời gian tối thiểu nào đó cho con mình , vì một điều dễ hiểu ,con người sống không chỉ có miếng ăn mà còn có nhu cầu tối thượng là sự quan tâm đến nhau …

          Suối nho ,sáng 24/10/2013 .