Trương Ngọc Thuyết
Trước 75 nhận nhiệm sở tại THCĐ Kỳ Khương, Lý Tín nay là Tam Hiệp, Núi Thành Quảng Nam
sau 75 học y khoa huế
Ra Trường về công tác tại bệnh viện đa khoa tỉnh Quảng Nam
Bạn đã rong chơi cuối trời vào ngày 25/10/2007 dương lịch
Gia đình Nhị Sáu
Thứ Hai, 19 tháng 8, 2013
NGUYỄN DUY TRINH
Trước 75 vợ không nhớ dạy ở đâu
Sau 75 dạy được 3 tháng phải nghỉ dạy và bắt đầu cuộc sống mưu sinh cơ cực bằng nhiều nghề khác nhau cho đến ngày bị ung thư...
Bạn đã rong chơi nơi cuối trời vào ngày 8/2/2003
ĐC:Thôn Bình trị,xã Mỹ Quang,Phù Mỹ, Bình Định
Một vài hình ảnh bạn bè Nhị 6 đến thăm vào ngày 26/7/2013
Hàn Diệu Phương và vợ Nguyễn Duy Trinh
Sau 75 dạy được 3 tháng phải nghỉ dạy và bắt đầu cuộc sống mưu sinh cơ cực bằng nhiều nghề khác nhau cho đến ngày bị ung thư...
Bạn đã rong chơi nơi cuối trời vào ngày 8/2/2003
ĐC:Thôn Bình trị,xã Mỹ Quang,Phù Mỹ, Bình Định
Một vài hình ảnh bạn bè Nhị 6 đến thăm vào ngày 26/7/2013
Hàn Diệu Phương và vợ Nguyễn Duy Trinh
DUYÊN NỢ-NGUYỄN KIM THINH
Nguyễn Kim Thinh tâm sự.
Tôi tin vào chữ Duyên. Ngẫm đi ngẫm lại, mọi chuyện
xảy ra cho tôi, cho cuộc đời tôi dù vui hay buồn, dù đau khổ hay hạnh phúc, dù
tốt hay xấu, dù đáng nhớ hay đã quên đi…và những người lần lượt đi qua cuộc đời
tôi dù thân hay sơ, dù gần hay xa, dù ít hay nhiều…tất cả, tất cả đều từ cái
duyên, cái nợ mà ra. Đã là duyên nợ thì không thể tránh đi đâu được…
Năm 1972, vâng lời cha mẹ, người thân… tôi miễn cưỡng
thi vào trường Sư Phạm. Kết quả, tôi đậu dự khuyết và thế là phải khăn gói từ
biệt gia đình, rời Bồng Sơn thân thương lên đường vào Qui Nhơn nhập học.
Vào đây rồi, môi trường Sư Phạm hiền hòa, êm đềm thật
nhưng lại không thích hợp với tôi. Trong khi đó, tôi lớn lên ở nơi vùng lửa đạn
và chứng kiến cảnh bom đạn khủng khiếp, sự tàn khốc của chiến tranh…trong lòng
tôi nuôi những hoài bão của kẻ nam nhi là muốn tung hoành đây đó.
Ý chí đó cứ hun đúc trong tôi, ngày một lớn dần…tôi
chễnh mảng chuyện học, bỏ giờ, trốn tiết…Tôi muốn thoát khỏi nơi đây…và kết quả
như tôi mong muốn! Cuối năm nhất niên, nhà trường buộc tôi thôi học với lý do là
số ngày nghỉ học nhiều quá trong một năm, không bảo đảm theo quy định…
Thế là tôi được toại nguyện và quyết chí làm theo ý
muốn của mình:
Vòng trời đất
dọc ngang ngang dọc
Nợ tang bồng
vay trả trả vay
Chí làm trai
Nam, Bắc, Đông, Tây
Cho phỉ sức
vẫy vùng trong bốn bễ…(Chí Làm
Trai-Nguyễn Công Trứ).
Rời trường Sư Phạm, là tôi đi thẳng vào binh nghiệp:
Xếp bút
nghiên theo việc đao binh.
Tôi lao vào tập huấn. Những ngày rèn luyện đổ mồ hôi ở
thao trường, những đêm nằm gối đầu lên súng…đã làm cho tôi quên đi phần nào
không khí trầm trầm của lớp học cùng những bữa cơm nội trú hay đêm đêm nghe
tiếng sóng vỗ từ đại dương xa vọng lại …của khoảng thời gian học ở Sư Phạm Qui
Nhơn.
Một lần nghỉ phép, thay vì về thăm gia đình, tôi lại
xách balô vào nội trú thăm mấy người bạn. Lại hàn huyên tâm sự. Tôi thấy mình
thật sự gần gũi và quý mến những người bạn cùng lớp, chỉ mới gặp nhau vài tháng
học của năm nhất niên.
Chiến tranh bùng lên dữ dội, mọi người hốt hoảng không
biết đâu là phương hướng…tất cả rối loạn lên. Cuộc chiến lên đến đỉnh điểm và
sau đó từ từ chấm dứt… Bình lặng và người người tìm đường về quê nhà…
…Ngày trở về,
lúa ngô thi nhau hát đùa trước ngõ
Gió mát trăng
thanh, ôi ngày trở về
Có anh thương
binh sống đời hòa bình…(Ngày Trở
Về-Phạm Duy).
Tôi trở về cũng là một anh thương binh, tuy không tàn
phế thân thể nhưng tâm hồn tôi cũng tàn phế mất rồi.
Chán chường vì lỡ thầy, lỡ thợ…nhưng…
Tôi vẫn sống,
tôi vẫn ăn và tôi vẫn thở nhưng biết bao giờ, tôi mới được nói thẳng những điều
tôi ước mơ…(Tâm Ca-PD)
Tuy vậy cuộc sống vẫn là cuộc sống, tôi vẫn phải có
một mái ấm gia đình bên vợ hiền con ngoan, vẫn phải chạy theo cơm áo gạo tiền…cuộc
sống vốn khắc nghiệt! Đưa đẩy tôi nếm mùi thăng trầm, trắc trở…tôi làm đủ nghề
từ người lao động chân tay đến anh lái xe tải rong ruỗi trên đường xuyên tỉnh,
rồi chuyển qua mở đại lý xe…vất vả trăm bề.
Thời gian vẫn cứ trôi…Xuân đi, Hè trôi, Thu qua, Đông
tàn…hết ngày, đến tháng, rồi năm…
Một hôm, tôi nhận được điện thoại của người bạn, một
thời học chung lớp ở Sư Phạm rất xa. Tôi không nhớ và cũng không nhận ra nhưng bạn
ấy gợi từ từ nỗi nhớ như khơi dậy đống tro tưởng đâu đã tắt lịm nay lại bùng
lên…làm cho tôi nhớ lại quãng thời gian mà lâu nay tôi đã để nó nằm sâu trong
tâm thức. Sau đó, các bạn đến thăm tôi, đánh thức tôi dậy! Lôi tôi ra khỏi vùng
ký ức quên quên nhớ nhớ. Bắt tôi phải đối diện, phải tìm về với những gì đã xảy
ra trong quá khứ xa xưa.
Vài ngày sau, tôi lại nhận được nhiều cuộc điện thoại
gọi thăm hỏi của các bạn khắp mọi nơi trong nước cũng như nước ngoài…tôi thấy
ấm lòng và qua đó, tôi cũng biết được các bạn tôi sau 75 có người vẫn tiếp tục
với nghề thầy, cũng có rất nhiều người không giảng dạy hay chỉ đứng trên bục
giảng một thời gian ngắn rồi chuyển sang nghề khác…người có duyên nợ với nghề
thầy, người có duyên nhưng không có nợ, có người lại nợ ít, có người duyên nợ
nhiều…
Bốn mươi năm, một thời gian quá dài cho một đời người.
Rồi sau đó, mỗi buổi sáng thức giấc, trưa yên ắng hay đêm tĩnh mịch…tôi chợt
thấy rằng, duyên nợ với nghề giáo cứ theo tôi . Nên tôi cứ luôn luôn nhớ về
ngôi trường, về bạn bè …dù chưa một lần nào được đứng trên bục giảng, hình như
ghề giáo chỉ đem đến cho tôi cái DUYÊN mà thôi.
Sáng nay, sau một lúc ngồi thiền buổi sáng, tôi thấy
thần kinh mình thư giãn. Trong người cảm thấy thoải mái, đem đến cho tôi một sự
tĩnh lặng, bình yên trong tâm trí…Tôi ngắm nhìn cây cối xanh tươi trong vườn.
Lắng nghe tiếng chim hót véo von trên cành cao. Trong hồ nước trong, một đóa
sen trắng tinh khiết hé nở…Ôi, cuộc sống thật diệu kỳ!
Nghề giáo đối với tôi là một duyên lành, dù ít hay
nhiều, dù mỏng hay dày, thời gian ngắn hay dài thì tình cảm của tôi vẫn rất là
sâu đậm…tôi mãi mãi để trong lòng mình những cảm xúc thân thương đó. Và nếu có
kiếp sau, tôi xin quay trở lại trả NỢ nghề thầy.
Bồng Sơn, tháng năm/2013
(Viết theo lời tâm sự của NKT)
NGUYỄN KIM THINH
NGUYỄN KIM THINH
Sinh năm 1954 tại Hoài Nhơn, Bình Định
Học hết năm nhất đi lính
Sau năm 75 kinh doanh vận tải, rồi buôn bán tại nhà đến nay
ĐT:0903370008
ĐC: Thị trấn Bồng Sơn, Hoài Nhơn, Bình Định
(Từ phải qua: )Trần Quang Thanh,Nguyễn Kim thinh, Phan Văn Tấn, HKT,Nguyễn Thu Tịnh
ảnh chụp tại nhà TRần. Q.Thanh
Trần Quang Thanh,Nguyễn Kim Thinh,Phan Văn Tấn,HKT,Nguyễn Thu Tịnh (Từ phải qua)
Nguyễn Kim Thinh,HKT,Nguyễn Thu Tịnh, Trần Quang Thanh -nhà NKT 2012
TẢN MẠN-HUỲNH VĂN TRIÊN
Huỳnh
Văn Triên.
ngày
đến
Lần đầu tiên tôi “xuất dương” - Hồi đó đi từ Quảng Ngãi đến Quy Nhơn hầu hết chỉ đi bằng tàu
thủy loại nhỏ- là đi Quy Nhơn để thi vào Sư Phạm. Đó là lần tôi đi xa nhất từ
khi còn nhỏ. Sau này và cho mãi đến bây giờ, không còn nhớ là đã bao lần ra đi
nhưng chuyến đi đó vẫn mãi là chuyến đi
còn đọng lại trong trí nhớ của tôi. Điều gì ư?
Vốn là anh học trò trường
làng, mãi đến lúc hơn 10 tuổi tôi vẫn sáng chiều quanh quẩn ở thôn quê chưa ra
khỏi huyện. Thấy súng đạn, xe tăng và máy bay trước khi thấy đèn điện. Vì vậy,
mà khi được ra phố thấy quạt trần chạy xè xè cứ đứng nhìn mãi trầm trồ với mẹ rằng
nhà họ có chong chóng trực thăng! Sau này khi kể lại cho các con, chúng nó cứ
cười khúc khích. Đến khi học cấp 2 được lên phố huyện, cấp 3 lên phố tỉnh đã mở
mang dần cho tôi hiểu biết được nhiều điều mới mẻ và cũng hình thành nên biết
bao nhiêu ước mơ hoài bão. Thế rồi những ngày hè năm 1972 đỏ lửa đành phải từ
giã mái trường phổ thông Trần Quốc Tuấn thân yêu rẽ bước sang một trang mới mà
chưa kịp chuẩn bị điều gì…
Tôi theo các bạn xuống
tàu để đi thi SPQN, được lênh đênh trên biển, từ chiều tà cho đến đêm cảnh vật
cứ lung linh thay đổi. Từng đàn cá chuồn bay theo tàu sáng lên như những dãi bạc,
xa xa trong bờ là những vệt sáng tối của đạn đại bác hoặc những ánh sáng le lói
của hỏa châu hòa quyện như một bức tranh vừa yên bình vừa dữ dội với biết bao
nhiêu cảm xúc rồi lạc dần vào giấc ngủ cho đến khi tỉnh dậy thì xa xa trước mắt
tôi các bạn có biết gì không? là cả một dãy dài những đèn là đèn! Tôi cứ tự hỏi
và tìm trong trí nhớ rằng, sách địa lý mà tôi đã học không thấy có thành phố nào
gần Quảng Ngãi mà lại lớn đến vậy! Tàu vào dần đến cảng Quy Nhơn thì tôi mới biết
rằng, hóa ra đó là đèn trên các tàu đánh cá! Vậy đó, các bạn thấy là sự hiểu biết
của anh học trò trường làng là như thế nào và điều đó mãi là một kỷ niệm đi
theo suốt trong tôi. Tôi bước chân đến Quy Nhơn như vậy đó.
lạc
nhau
Ngày nhận được tin trúng
tuyển từ cô tôi, trong khi nhiều bạn thân cùng lớp bị rớt, quả thật tôi không
thấy mình vui nhiều lắm cứ lừng khừng không muốn nhập học. Cô tôi cứ dục mãi và
sau này với sự ác liệt của chiến tranh, tôi thấy sự biết ơn của mình với cô thật
lớn, nếu không nhập học thì ai mà biết là sẽ ra sao!
Tôi khăn gói vào Quy Nhơn,
xa mẹ với tấm lòng nặng trĩu vì chỉ còn mỗi mẹ thui thủi sớm hôm, cha tôi thì
xa quá! Xa mẹ, tôi bỗng thấy nhớ thương mẹ vô cùng, sau tết năm 1973 trên tàu vào
Quy Nhơn lúc gần sáng và chỉ còn cách cảng có mấy cây số bỗng dưng bị gió lốc
trong khi tàu hết dầu không điều khiển được bị trôi dạt tự do theo con sóng, càng
gần bờ sóng càng dữ dội tàu có thể bị chìm bất cứ lúc nào. Trong lúc đối diện với
hiểm nguy, bao nhiêu người ôm nhau ở ca bin thì chỉ mình tôi leo lên đầu mũi tàu
và lúc đó trong tôi sao bình tĩnh lạ lùng chỉ nghĩ đến mẹ sẽ không bao giờ biết
mình chết ở nơi này. Nhìn ra xa thấy một con sóng rất to và cao, tôi chờ và khi
con sóng đánh vào tàu, mũi tàu nhẹ hơn nên quay rất nhanh vào hướng bờ và tôi
lao xuống, thật may mắn rồi tôi cũng leo được lên bờ. Tôi la lên: Mẹ ơi! con được
sống rồi! Bây giờ mỗi khi nhớ lại tôi vẫn thấy đôi mắt mình cay xè! Đúng như
Steve Jobs đã nói: “ Không ai muốn chết cả. Ngay cả
những người muốn lên thiên đàng cũng không muốn chết để được đến đó…”. Các bạn hãy thông cảm!
Rồi những ngày mới ở
trường SPQN cũng bắt đầu, ngỡ ngàng với ngôi trường thật đẹp, ngượng ngùng và lúng
túng làm quen với các bạn mới nhất là các bạn nữ vì những năm lớp 10, lớp 11
trong lớp tôi toàn là bạn nam. Ôi, thân yêu sao những ngày xưa ấy, nhớ sao các
bạn nam trong lớp rất ngoan các bạn nữ thì đúng là công- dung- ngôn- hạnh, nhớ
sao môn giáo dục cộng đồng, những ngày đi dạy thực tập, những lúc đón xe lam lại
gặp các bạn nữ của lớp, nhớ da diết làm sao những lần cả lớp tổ chức tập văn
nghệ để hội diễn với trường, những lần đi picnic…; cái tình cảm đó chắc là
trong mỗi chúng ta không thể nào quên được.
Rồi 2 năm học cũng qua đi,
lần chia tay năm 1974 ấy có ai ngờ đã gần bốn mươi năm, trong chừng ấy năm anh
em mình gần như thất lạc nhau, nào ai biết được phải không các bạn?
ngày
về
Từ năm 1982 cho đến
1986 khi còn làm việc ở Quy Nhơn gặp lại các bạn Trần Đình Tín, Nguyễn Sĩ Tạo
thật là mừng, thông tin về lớp cũ thì gần như rất ít biết, những năm khó khăn ấy
mãi lo toan cho cuộc sống thường nhật, dù có muốn gặp nhau cũng thật là khó khăn.
Mỗi khi trên đường vào
Quy Nhơn, nhìn thấy các tháp Chăm lại nhớ những ngày cả lớp đi picnic; đứng trước
trường nhìn ra Cù Lao Xanh lòng bồi hồi xúc động nhớ lớp nhớ các bạn vô cùng!
Nhớ bạn Hoài Thanh, bạn Ren… là những thành viên tích cực nhất của lớp, không có
các bạn thì chắc là cũng khó có cơ hội để cả lớp có được những ngày dã ngoại thật
lý thú, có lẽ điều đó đã gắn bó tất cả chúng ta để có ngày hội tụ sắp đến.
Trong những ngày đầu tháng
8 năm nay, tôi bất ngờ nhận được điện thoại của các bạn Kim Thạch, Tự Tín… và
qua Ban liên lạc mà có thông tin của gần hết các bạn trong lớp để từ đó điện
thoại, email thăm hỏi và ai cũng e bạn mình không còn nhận ra sau chừng đó thời
gian nên gởi ảnh cho nhau, thật là một cuộc tiền hội ngộ thú vị và cảm động. Rồi
các Thông báo số 1, số 2… của Ban tổ chức cho ngày gặp mặt được liên tục phát
ra cho thấy cái “nóng” của tình cảm cả lớp lớn biết chừng nào, chỉ mong có cơ hội
để gặp nhau và chia xẻ. Ai cũng mong muốn tổ chức càng nhanh càng tốt vì quỹ thời
gian không còn nhiều nữa! Điều gì thôi thúc chúng ta như vậy? Chắc chắn rằng đó
là vì tình cảm tốt đẹp mà trong hai năm học chúng ta đã chân thành xây dựng cho
nhau. Thật là đẹp biết bao!
Tôi không nói đến những
lần ra đi, ai trong chúng ta mà chẳng biết bao lần ra đi, mỗi ngày trôi qua là
một lần ra đi. Lúc này tôi rất mong ngày về, ngày về đó đã được tất cả lớp
chúng ta chọn và tôi chắc rằng ai cũng háo hức mong cho mau đến. Tôi, bạn sẽ
chuẩn bị gì cho ngày về? Có gì đâu mà phải chuẩn bị phải không các bạn. Nó ở sẵn
trong tim của mỗi người rồi mà!
Tản mạn mấy dòng để góp
vui với ngày về.
Quảng Ngãi, tháng 9/2012
Huỳnh Văn Triên.
HUỲNH VĂN TRIÊN
HUỲNH VĂN TRIÊM
Sinh ngày 6/3/1954 tại Đức hòa, Mộ đức, QN
ra trường dạy học tại trường tiểu học Bình Quế,Thăng bình , Quảng Nam
Sau 75 học đại học ra trường làm kỹ sư thủy lợi công tác tại Quảng Ngãi tới nay
ĐC 128 Lê Trung Đình QN
ĐT 0913470095
email : hvtriem@gmail.com
NHỮNG KỸ NIỆM KHÔNG QUÊN-VƯƠNG HỮU THÀNH
Vương Hữu Thành
Vậy là gần 40 năm trôi qua, cuộc đời tôi biết bao những thăng trầm, đổi thay theo thời gian, vui, buồn lẫn lộn. Những năm tháng ấy có biết bao kỷ niệm từ những ngày tháng ấu thơ đến nay tuổi đã lục tuần. Những kỷ niệm làm tôi nhớ hoài, những kỷ niệm đẹp thời trai trẻ, mỗi khi nghĩ lại tình cảm lại dâng trào một tình yêu, tình bạn thật khó tả.
Tuổi đôi mươi của cậu sinh viên sư phạm mới ra trường, chỉ quen với vùng quê nghèo chưa một lần xa nhà ra ngoài tỉnh. Thế mà lại nhận công tác tại vùng cao nguyên xa lạ Pleiku, cái tên vừa lạ lẫm, chen lẫn sợ hãi quanh mình...
Đêm đó cả nhà hầu như không ai ngủ, bà và má cứ đi lại suốt vì lo cho đứa cháu, đứa con của mình ngày mai sẽ ra sao? Liệu có biết đường đi không? Đến đó không một người thân nào liệu nó ra sao? Trường nó dạy ra sao? Thầy giáo trẻ liệu có bị bắt nạt không?...
Mới bốn giờ sáng tôi đã liên hệ một chiếc xe cùng xã đi Pleiku. Bác tài ngạc nhiên vì tôi đến quá sớm, lên xe chọn một chỗ ngồi, xe đón khách trả khách, tôi ngồi bất thần không một tiếng động. Bỗng giật mình khi nghe bác tài nói “tới nơi rồi”. Nhìn quanh không có một bóng người thân, tôi vội vàng kéo cái túi xách và xuống xe. Cảm giác sợ hãi đang bao trùm quanh mình chẳng biết đi đâu về đâu ở xứ sở xa lạ này...
Như có bùa hộ mệnh, một anh thanh niên đi xe máy đỗ xịch trước mặt, một câu hỏi ấm áp làm sao “dân sư phạm Quy Nhơn phải không?” tôi vội gật đầu, gật đầu lia lịa như sợ anh không hỏi nữa, và thế là anh bảo tôi lên xe, chở về chỗ các anh tắm rữa, ăn uống và tối dẫn đến gới thiệu nhiều anh chị em khác. Bao nhiêu năm qua rồi nhưng tôi nghĩ chỉ có dân sư phạm mới có được tình cảm nhân hậu và sâu đậm đến thế. Mỗi lần nhớ lại mình vẫn bùi ngùi xúc động.
Sáng hôm sau tôi tạm chia tay các anh để đến Sở học chính Pleiku nhận công tác. Đến đó tôi đỡ cô đơn hơn vì ở đó tôi lại có anh Huỳnh Ngọc Tượng cùng lớp, thế là tôi có nơi tá túc. Nỗi lo lắng cứ vơi dần, mang lại cho tôi một cảm xúc mới lạ, lại được gặp những người bạn học có gia đình sống ở Pleiku như: Đặng Ngọc Lân, Tạ Thị Bích Lệ... Lúc đó tôi nghĩ rằng dù cuộc sống còn vô vàn khó khăn trước mắt nhưng tôi không cô đơn vì đã có bạn bè cùng chia sẽ, giải bày, cùng nhau vượt khó và tôi cảm thấy lòng thật nhẹ nhõm, bình tĩnh hơn sẵn sàng lên bục giảng cùng những học trò nhỏ thân thương. Suốt thời gian ấy bọn mình sống với nhau như anh em ruột thịt, cùng nhau chia ngọt sẻ bùi. Lên bục giảng chưa được bao lâu thì đến đầu tháng ba tôi lại có quyết định chuyển trường mới, khi chuyển sang trường mới chưa đầy một tuần, sáng chủ nhật “ngày 16 tháng 3 năm 1975” thì tôi về Pleiku chơi. Đến nơi thì người dân ở Pleiku đang di tản, tôi tháp tùng theo xe anh chị của Lê Văn Cảnh, là bạn cùng khoá nhận công tác cùng trường. Xe đi theo hướng đường Bảy từ Pleiku về Phú Bổn qua Củng Sơn đến sông Ba. Nơi đây nước lớn chờ bắt phà qua sông, sau đó chúng tôi đi máy bay về Tuy Hoà. Đến trưa ngày 19 tháng 3 chúng tôi đã ở nhà Đặng Ngọc Tài, chiều đó cả nhóm lại được Tài cho đi dạo thị xã Tuy Hoà và sáng ngày 20 tháng 3 thì tôi về quê.
Dù năm tháng qua đi, cuộc đời tôi đã rẽ sang một hướng đi mới, nhưng những kỷ niệm đẹp của thời trai trẻ vẫn như là một trang huyền thoại của đời mình, tôi nhớ hoài trong ký ức chưa một lần lãng quên. Sau đó, năm 1977 tôi chuyển sang học một ngành mới, khoá I trường đại học Tây Nguyên. Ra trường lấy vợ công tác tại thị xã Buôn Hồ. Từ đó đến nay.
Cuộc sống bình lặng của một công chức cứ vậy lặng lẽ trôi đi. Cho tới một ngày cuối tháng tám năm 2012. Tôi đang ở cơ quan thì nhận được điện thoại của cậu em ở dưới quê ( Cát hanh_Phù cát _Bình Định ) báo là ông Bình trưởng thôn Tân Xuân tìm và nói từ trưa tới giờ có người gọi điện rất nhiều hỏi ở thôn có ai tên VHT không? Ông ấy trả lời họ Vương Hữu thì có, còn tên Thành thì phải đợi ông hỏi đã, nhưng người đó có vẻ rất sốt ruột . Tôi cúp máy và gọi lại cho ông Bình hỏi thăm và xin số người tìm. Tôi bấm máy trong lòng thì phân vân vì nghe ông Bình nói là bạn học SPQN, nhưng sao giọng còn nhỏ lắm.
_Alo chào cô ! Cô cho tôi gặp ai là bạn tôi với ạ
_Dạ xin lỗi bạn anh tên gì ạ. Đầu dây kia hỏi
_Tôi xin lỗi vì tôi cũng không biết bạn tôi tên gì . Nhưng tôi tên là VHT đây
Một tiếng reo vui và máy được chuyển qua người khác. Sau ít phút ngỡ ngàng tôi nhận ra anh bạn cùng học lớp nhị 6 SPQN ngày trước. Và tôi cũng biết tôi là một trong ba người cuối cùng của lớp chưa tìm thấy. Niềm vui nối tiếp những niềm vui đến với tôi liên tục những ngày sau đó điện thoại rồi email được kết nối từ Quảng Nam tới Cần Thơ và từ Mỹ, CANADA tới ÚC. Và thêm một niềm vui là cùng ở ĐakLak với tôi có bạn Mai Trọng Tài các bạn cũng mới liên lạc được trước tôi khoảng một tháng
Một tuần sau vào một buổi chiều trước nhà tôi có một người đàn ông tóc hoa râm, dừng xe và hỏi tôi. Bước ra nhìn tôi không thể nào nhận ra đó là bạn Trần Trọng Thái bạn cùng lớp năm xưa đã lặn lội từ Phú Yên lên Buôn Hồ thăm tôi.
Chừng một tháng sau tôi nhận được ĐT của MTT báo sẽ có bạn lên thăm. Niềm vui vỡ òa khi sáng đó xuất hiện ở nhà tôi là Mai Trọng Tài,Lệ Thu ở Đồng nai, và vợ chồng Huỳnh Kim Thạch ở Sài Gòn. Bốn chúng tôi gặp nhau, sau phút ngỡ ngàng vì nhiều năm xa cách, chúng tôi như sống lại tuổi đôi mươi với bao nhiêu chuyện, bao nhiêu điều muốn nói và đã nói. Và trong đó còn có cả những hẹn hò cho những lần gặp sau và nhất là dự định họp lớp chúng tôi khi tìm được hết các bạn trong lớp.
Tuy không còn theo nghiệp làm thầy nữa, nhưng những năm tháng ở sư phạm là một kỷ niệm đẹp về tình yêu, tình bạn, tình thầy trò, nhân cách sống và những kỷ niệm đẹp của những người bạn cùng sư phạm đã dẫn dắt tôi trong những ngày đầu làm thầy trong cuộc đời tôi, mãi mãi trong trái tim tôi.
Tôi xin cảm ơn tất cả những người thầy, người bạn sư phạm Quy Nhơn mến yêu của tôi đã cho tôi tất cả, tất cả để có cuộc sống đẹp như ngày nay.
Daklak tháng 4 năm 2013
Vương Hữu Thành
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)











.jpg)












